Vợ chồng trẻ mới
cưới chưa lâu, con gái
nhỏ đã 6 tháng tuổi,
vẫn còn mải chơi và
nhí nhảnh lắm. Hằng
ngày vợ chồng gửi con
cho bà ngoại trông,
sáng chồng đưa vợ đi
làm, chiều đón về,
thỉnh thoảng những
trưa mát trời qua rủ
vợ đi ăn…thịt chó cùng
mấy anh em. Ai cũng
bảo vợ chồng nhà ấy
sướng, gia đình môn
đăng hộ đối, cả hai đều
có nghề nghiệp ổn
định, vừa lấy nhau đã
có nhà riêng, tiện nghi
đầy đủ. Lại còn vô cùng
tâm đầu ý hợp, nhất
là cái khoản ngồi cạ
đánh phỏm bắt nạt
bạn bè. Thế gian được
vợ hỏng chồng, đằng
này lại được cả ông lẫn
bà…Chồng tự hào với
thiên hạ vì có vợ đẹp
con ngoan, vợ thì cứ
đến công ty là mở
máy phát khoe chồng.
Khoảng thời gian đầu
bao giờ cũng thật là
hạnh phúc…
[Tải ảnh] [Resize]
Ngôi nhà nhỏ của hai
vợ chồng nằm gần
ngoại thành, bên ngoài
ốp gạch đỏ đặc, cửa
trắng muốt có những
chậu hoa treo tường
biêng biếc tím và bên
trong bài trí hoàn toàn
theo phong cách châu
Âu. Cuối tuần cùng đi
siêu thị và chất đồ ăn
đầy ắp tủ lạnh, chiều
đón con về chồng sẽ
đọc báo, trông con còn
vợ đánh vật với nồi
niêu xoong chảo. Tối
đến sau khi ru con ngủ,
vợ chồng sẽ cùng
giành giật điều khiển
xem TV, chồng bực
mình thề sống thề
chết:
- Cuối tháng anh mua
con 46 inch đừng có
mà xem ké!
- Em thèm vào!
Nói thế thôi, cũng qua
mấy cái “cuối tháng”
rồi. Không được tranh
TV với vợ thì buồn
lắm, dù là lần nào
chồng cũng thua, phải
nhường vợ xem iTV
thay vì HBO hoặc
Esports… Chồng lẩm
bẩm:
- Anh thà xem kênh
dân tộc còn hơn nghe
nhạc Hàn.
- Ok – Vợ thản nhiên –
Vậy hãy lên miền núi
tìm một cô vợ có cùng
sở thích.
Chồng bĩu môi, cắm
đầu vào Iphone chơi
Angry Bird. Thế mà
chả hiểu sao hôm sau,
miệng cứ lẩm nhẩm lời
bài nhạc Hàn chết tiệt
ấy trong lúc lau nhà. Có
hôm mất điện, vợ kéo
ghế, kéo cả chồng ra
ngoài hiên ngồi ngắm
sao, mơ mộng:
- Sau này có nhiều tiền,
chúng mình xây bể bơi
và mua xe hơi, anh
nhé?!
Chồng ôm vợ vào lòng,
thì thầm:
- Ừ vợ yêu, bể bơi to
bằng vũng nước và
hứa là em sẽ được
đứng tên một chiếc
mui trần điều khiển từ
xa loại 12 cục pin có
giảm xóc.
Vợ véo tay chồng rõ
đau, giận dỗi:
- Anh này! Chả chịu
phấn đấu gì cả.
Chồng vuốt tóc vợ,
cười nham nhở:
- Ngủ đi em, trong giấc
mơ sẽ thấy.
- Nói với anh chán
chết!
Vợ hờn mát, quay
mặt đi thẳng vào
phòng đóng cửa ngủ
luôn. Nhưng vợ đâu có
biết, tháng đó chồng
nhận làm thêm ngoài
giờ, còn tranh thủ đi
dịch hợp đồng nước
ngoài cho công ty khác
nữa, cuốn sổ ghi nhớ
của chồng có thêm
một dòng chữ đỏ gạch
chân trong phần “Mục
tiêu” vài năm tới: “Xây
bể bơi + mua xe hơi
cho vợ”.
+++
Nửa đêm, con ọ ẹ khóc
đòi ăn, vợ ngái ngủ lay
lay vai chồng:
- Anh! Dậy cho con **.
- Cái gì? – Chồng bị
đánh thức, đâm ra
gắt gỏng – Anh làm gì
có…
- Im đi! Pha sữa bình
ý! Nhớ pha âm ấm và
ít nước thôi kẻo lát
con nó lại tè dầm.
- Sao em không đi mà
pha?
Vợ phụng phịu:
- Em đi làm cả ngày
mệt muốn xỉu, đã phải
cơm nước giặt giũ cho
bố con anh, giờ giấc
ngủ cũng không được
trọn vẹn. Anh muốn
em lao lực mà chết
phải không?
Chồng chào thua lí sự
của vợ, đứng dậy bật
đèn, miệng lẩm bẩm:
- Biết thế ngày xưa
lấy…con bò còn hơn…
Vợ nhỏm dậy, gằn
giọng:
- Anh vừa nói cái gì?
- Không – chồng cười
toe toét – Anh bảo
chắc con thích sữa bò
hơn.
- Cứ liệu hồn đấy!
Con ăn ngoan lắm, vèo
cái hết nửa bình 15ml.
Chồng chăm chú ngắm
nhìn thiên thần nhỏ,
con có mũi cao môi đỏ
của bố, da trắng mắt
đen của mẹ, lắm lúc
chồng đùa:
- Sau này con lớn là
anh cứ phải nuôi đôi
chó Béc-giê trong nhà.
Vợ ngạc nhiên:
- Để làm cái gì?
- Để đuổi bớt mấy
thằng thanh niên đến
trồng cây si ấy mà.
Chồng vênh mặt đầy
đắc ý, vợ châm chọc:
- Làm như con anh
xinh lắm đấy!
- Con anh cơ mà! Ít ra
cũng phải ăn đứt con
nhà hàng xóm!
- Nhà nó đã đẻ đâu,
chẳng may xinh hơn
thì anh tính sao?
- Thì anh cho con vài
chục triệu sang Hàn
thẩm mĩ, con nhỉ?
Con chẳng biết có hiểu
gì không, cũng nhe lợi
hớn hở. Chồng ngồi
nghĩ lại, bất giác bật
cười.
Chồng vừa nựng con
vừa ngáp, nước mắt
nước mũi chan hoà.
Vợ nằm bên cạnh ngủ
ngon lành, môi vợ
thỉnh thoảng mím
mím lại, trông yêu lắm.
Tự dưng không kiềm
được, cúi xuống định
hôn trộm vợ, bỗng
chồng giật mình, chỗ
con nằm ướt sũng…!
Lại một lần nữa chồng
và con phá giấc ngủ
của vợ.
- Em ơi! Dậy đi…Anh
không biết thay tã
đâu…
- Trời ạ!
Thế là hai vợ chồng lại
cặm cụi gần nửa tiếng
đồng hồ, để rồi đi đến
quyết định cuối cùng:
sẽ đổi lịch sinh học của
con, không cho ăn đêm
nữa xem còn dám làm
phiền bố mẹ nữa hay
thôi!
+++
Con đã được hơn 10
tháng, cứng cáp và
đang bắt đầu tập đi.
Chiều nào chồng cũng
chịu khó lau sàn sạch
bóng để con thoải mái
lăn lê bò toài. Một lần,
vợ đang nấu cơm
bỗng nghe tiếng con
khóc ré lên ngoài
phòng khách. Hốt
hoảng chạy ra thì thấy
con đang nằm úp mặt
xuống sàn ăn vạ, bố
ngồi cạnh bình thản
đọc Conan. Vợ gầm
lên:
- Con bị sao thế kia?
- Ngã em ạ.
Chồng cười tươi như
hoa. Vợ nổi khùng:
- Anh trông con kiểu gì
vậy? Mà nó ngã không
biết đường đỡ nó lên
à?
- Anh muốn con học
cách tự đứng dậy…
Vợ xót con, vừa ôm
vừa xuýt xoa, vừa
kiểm tra xem có sứt
mẻ miếng nào không,
vừa lườm chồng khét
lẹt:
- Rõ dở hơi. Chả được
cái tích sự gì hết!
Vợ bế con vào phòng,
chồng thở dài ngán
ngẩm, người ta bảo
“con hư tại mẹ” quả là
chuẩn không cần chỉnh.
Con bi bô nói được vài
từ, chồng nhanh nhảu:
- Nói “ba” đi con.
Baaaaaaaaa…
Vợ chen vào:
- Con em đẻ ra, phải
biết gọi mẹ trước chứ.
Gọi mẹ đi con!
Chồng cãi:
- Tự em đẻ được à?
- Thế anh có phải
mang bầu không?
- Nhưng mà…
Chưa nói hết câu thì
con tè dầm, khó chịu,
lại gào lên oe oé. Vợ
chồng đình chiến, tạm
thời hợp tác thay tã
và tắm rửa cho con,
lát sau là quên hết.
Vợ đi nghỉ mát với cơ
quan một tuần, con lại
gửi bà, chồng ở nhà
đêm nào cũng lôi bạn
về nhậu nhẹt, xem
bóng đá. Vỏ lon bia rải
từ nhà ra sân, thuốc lá
đầy một gạt tàn, bát
đĩa bẩn đầy bồn rửa
và phòng bếp tan
hoang. Vợ về đến nhà
vào một buổi sáng đẹp
trời, khi chồng đang
trong tư thế ngủ vắt
lưỡi trên ghế sopha và
TV chắc là bật từ
đêm qua vẫn chưa
thèm tắt. Vợ bấm
chuông mấy lần mới
giật mình tỉnh dậy, cất
giọng lèm bèm:
- Ai thế?
- Vợ anh đây!
- Thật á?
- Đừng có nói em mới
đi một tuần đã quên
mặt nhau rồi nhé!
Chồng nửa tỉnh nửa
mơ, mắt nhắm mắt
mở bước ra cửa.
- Sao em về sớm thế?
- Anh muốn em đi luôn
chứ gì?
- Đâu! – Chồng gãi đầu
gãi tai, e thẹn – Anh
mong em về mãi…
Vợ đưa mắt nhìn
đống hoang tàn một
lượt, thở dài thườn
thượt:
- Tôi biết anh mong tôi
thế nào rồi…
+++
Trời mưa như trút
nước, vợ nhắn tin bảo
chồng: “Lát em đi sinh
nhật chị kế toán
trưởng, anh không
phải đón em đâu, đón
con rồi ăn luôn bên bà
ngoại nhé”. Chồng đọc
tin nhắn, nhét điện
thoại vào túi quần rồi
xuống thẳng nhà xe,
quyết định đội mưa về
cho…mát. Đột nhiên,
một bàn tay nhỏ nhắn
đặt lên vai chồng, nhẹ
nhàng:
- Huy định cứ thế về
à?
Chồng giật mình quay
lại, là chị Hương – chị
trưởng phòng kinh
doanh, sếp của chồng.
Chồng cười:
- Vâng chị ạ. Vợ em đi
ăn với bạn nên không
phải đón, em thì thế
nào cũng được, em
khoẻ lắm.
Chị Hương nói:
- À…Vậy Huy cho chị về
nhờ được không? Chị
có 2 cái áo mưa và xe
chị hỏng từ hôm qua,
vẫn đang bảo hành
ngoài hãng.
- Vâng, được ạ. –
Chồng lễ phép.
- Cảm ơn Huy.
- Có gì đâu sếp.
Chị Hương tủm tỉm:
- Đừng gọi chị thế
nghe khách sáo lắm.
Nhà chị Hương không
cùng đường, kể cũng
hơi bất tiện, nhưng
chồng vẫn tỏ ra niềm
nở để lấy lòng sếp,
mất gì đâu mà không
tranh thủ cơ hội. Mưa
to quá, chị cứ phải
rướn người lên, mặt
áp sát vào tai chồng
nói nghe mới rõ. Vợ
cùng mấy chị đồng
nghiệp đang ngồi taxi
đến nhà hàng, chuyện
trò rôm rả. Chợt một
chị lên tiếng:
- Giờ xe máy biển đẹp
nhiều nhan nhản nhỉ?
Đôi kia có con LX đỏ
biển tứ quý sáu kìa.
Mình cũng đang nhờ
ông cậu làm bên giao
thông tìm cho một
“em” biển tứ quý…
Vợ điếng người:
- Ơ…xe biển đó là của
nhà em mà…
Các chị nhao nhao:
- Thế chồng em đang
đèo con nào kìa???
Vợ như bị hất nguyên
gáo nước lạnh vào
mặt. Lắp bắp:
- Em…em…không biết.
- Lại còn ngồi mà
không biết? Đuổi theo
xem nó là con nào!
Vợ vội vã xuống xe,
bắt một chiếc taxi
khác trên đường
nhanh chóng đuổi
theo…
Đến cổng nhà, chị
Hương bảo chồng:
- Huy vào nhà chơi đã,
đợt ngớt mưa rồi về.
- Dạ thôi, em…
Chị ngắt lời:
- Thôi cái gì, mấy khi
đến nhà chị?
Chồng đành miễn
cưỡng dắt xe vào sân.
Chị bảo chồng ngồi
phòng khách đợi, lát
sau chị đem ra một cái
khăn bông và một cái
áo nam, nói:
- Huy lau khô tóc rồi
thay áo đi kẻo lạnh.
- Không cần đâu chị…
Chị gắt nhẹ:
- Huy vì chị mà ốm là
chị áy náy lắm đấy.
Chồng nghe theo răm
rắp. Chị Hương ngồi
xuống tìm hộp trà
Dilmah.
Bỗng, cánh cửa bật
mở. Vợ bước vào,
trên mắt vợ còn
nguyên sự kinh ngạc.
Chồng chết lặng, cứng
miệng, linh cảm sẽ có
chuyện không hay sắp
xảy ra…Chị Hương còn
muôn phần hoang
mang hơn:
- Cô là ai?
Vợ không trả lời, xé
màn mưa, lao về phía
cái taxi đang đợi ngoài
cổng. Vợ ngồi trong
xe, khóc to hơn cả
mưa, khóc nấc lên
từng hồi. Anh tài xế ái
ngại:
- Đi đâu đây em ơi?
…
Chồng đội cả trời mưa,
phóng như bay về nhà,
mặc kệ mưa tát vào
mặt đau rát, cả những
tia chớp rạch ngang
bầu trời và tiếng sấm
đì đùng giận dữ. Cố
gắng nhanh hết sức có
thể, cố gắng nhích lên
từng tí trong dòng
người giờ tan tầm.
Chồng biết vợ đã hiểu
lầm, nhưng không biết
phải giải thích sao cho
vợ tin. Khổ sở lắm
mới lết về đến nhà,
chồng để nguyên bộ
dạng ướt sũng bước
vào phòng khách. Vợ
bình thản đến rợn
người, đẩy tờ giấy A4
về phía chồng:
- Đơn đấy, ký đi.
- Đơn gì? – Chồng ngơ
ngác.
- Ly hôn.
- Em điên à? – Chồng
quát lên.
- Không điên. – Vợ vẫn
giữ thái độ đó.
- Em phải nghe anh giải
thích! – Chồng quỳ
xuống, nắm chặt tay
vợ.
- Anh biến đi cho khuất
mắt tôi!
Suýt thì chồng đã nói:
“Nhà này đứng tên
anh đấy nhé”. Nhưng
chợt nhận ra, bây giờ
không phải lúc có thể
đùa…Chồng yếu ớt
thanh minh:
- Anh thề. Chuyện
không phải như vậy
mà…
Vợ im lặng, bước vào
phòng, đóng sầm cửa
lại.
Những ngày sau đó, tổ
ấm của hai vợ chồng
lạnh như nhà ma. Vợ
không nói một lời nào,
lặng lẽ đi, lặng lẽ về
như một cái bóng. Vợ
ăn riêng, chồng ăn
riêng. Đêm đến, chồng
vừa bước vào thì vợ
ôm gối ra phòng khách
ngủ.
2h sáng, chồng dò dẫm
sang phòng khách,
đắp chăn cho vợ rồi ra
ban công hút thuốc.
Vợ giả vờ ngủ, nước
mắt ứa ra, ướt đẫm
gối.
Ngày hôm sau, lại thế.
Nhưng đến sáng tỉnh
dậy, thì vợ đã thấy
mình nằm trên
giường, bên cạnh con,
chồng co ro trên ghế
sopha, và TV thì chắc
là lại từ đêm qua chưa
thèm tắt…
Kể từ đêm hôm sau,
chồng tự giác “dọn”
sang phòng khách,
chồng thức khuya hơn
và hút thuốc nhiều
hơn. Nửa đêm, nghe
tiếng con khóc và đèn
phòng ngủ vẫn sáng,
chồng cắn chặt môi…
Chắc giờ này vợ đang
vất vả vì phải vừa cho
con uống sữa, vừa tự
thay đồ cho con,
thương vợ…còn vụng
về lắm…
Đến khi đèn phòng tắt
và con đã ngừng khóc
hẳn, chồng mới cầm
điện thoại nhắn tin vào
máy vợ: “Anh rất nhớ
em!”…
Vợ đọc tin nhắn, tim
như thắt lại, rồi lạnh
lùng tắt máy.
Hai con người, một
ngôi nhà, hai trái tim,
một bức tường ngăn
cách…
+++
Vợ sang ngoại đón
con. Mẹ nhìn vợ lo lắng:
- Sao dạo này mặt
mày hốc hác thế con?
Vợ không trả lời, cúi
gằm mặt xuống. Mẹ
nghiêm nghị:
- Có chuyện gì rồi phải
không?
Vợ bật khóc, ôm lấy
mẹ, nức nở kể hết mọi
chuyện. Mẹ dịu dàng:
- Con đã nghe Huy giải
thích chưa?
- Con…chưa…
Mẹ nói:
- Đã là vợ chồng thì
phải tin tưởng lẫn
nhau. Dù Huy sai hay
con sai, con cũng nên
bình tĩnh lắng nghe.
Vợ chồng còn trẻ, con
thì bé. Không nghĩ cho
mình thì cũng phải biết
vì con vì cái…Biết đâu
con hiểu lầm Huy thật?
Vợ thẫn thờ trở về
nhà, vẫn cái không khí
ảm đạm đó, đẩy cửa
bước vào, chợt phát
hiện chồng đang gọi
điện thoại cho ai đó.
Vợ bế con, đứng nép
sau cánh cửa nghe
trộm…
Giọng chồng tha thiết:
- Chị ơi…Chị giúp em đi…
Giờ em không biết phải
làm thế nào để vợ em
tin. Đã mấy ngày hôm
nay vợ chồng em sống
kiểu “người vô hình”
rồi chị ạ…
- Chỉ vì Huy tôi về nhờ
và vợ Huy giận đến
tận hôm nay sao?
- Vâng. Cô ấy còn đòi
chia tay, em thực sự
không chịu nổi.
- Vậy Huy muốn tôi
làm gì?
- Chị có thể gặp vợ em
giải thích đó chỉ là hiểu
lầm, được không chị?
- Tôi…
- Em xin chị. Vợ và con
là tất cả đối với em,
nhưng lúc này quả
thật em bất lực…
- Thôi được rồi. Tôi
đồng ý, nhưng không
chắc cô ấy sẽ tha thứ
đâu nhé.
- Vâng – Chồng mừng
rỡ – Chỉ cần còn một
tia hy vọng em cũng cố
gắng đến cùng.
- Ừ. Thế nhé. Chào
Huy…
Chị tắt máy, chồng
đứng dựa vào tường,
thở phào như vừa
trút được gánh nặng
ngàn cân. Đột nhiên,
vợ bước vào, nước
mắt giàn giụa:
- Anh ơi…!
Chồng giật bắn mình
quay lại. Thấy mẹ
khóc, con cũng khóc
theo. Rồi bất ngờ, cả
hai mẹ con nó oà lên.
Chồng hết ôm vợ, rồi
lại ôm con, mặt đỏ
bừng, lúng túng mãi:
- Ơ…này…này…
+++
- Em xin lỗi…
Vợ nằm gọn trong tay
chồng, nghẹn ngào.
- Tại anh mà, anh
không giải thích, cũng
không chứng minh
được là anh đúng.
- Tại em mà, em
không chịu nghe anh.
- Không, tại anh. Đáng
lẽ phải đi đến nơi về
đến chốn, không được
“tạt té” linh tinh.
- Tại em đấy, đáng lẽ
phải về cơm nước cho
chồng con nhưng em
lại ham chơi.
- Đã bảo tại anh mà!
- Tại em, anh lì thế
nhỉ!
…
Vợ chồng cùng phá lên
cười. Lát sau:
- Anh ơi?!
- Dạ vợ?
- Bốn mươi năm nữa
chúng mình còn “trẻ
con” thế này không
nhỉ”